Chương 12: Vu Sơn dạ vũ
Buổi tối sau trận đại thắng đầu tiên, các hiệp sĩ trú vào miếu Nhị Vương trong núi nghỉ ngơi. Từ giữa trưa, họ đã không hề hớp được bao nhiêu ngụm nước, bấy giờ đói khát dâng trào, các phái quây quần ở vị trí riêng của mình, tự nhóm lửa nấu cơm. Cái Bang thì vẫn gìn giữ truyền thống, bưng bát đi xin từng nhà, hễ nhà này một ít, nhà kia một tẹo, và bằng sự hào phóng của mọi người, bữa ăn càng thịnh soạn hơn bất kỳ ai.
Phái Nga Mi bên này ngoại trừ bị Cái Bang ăn chực còn có thêm Triệu Mẫn. Đương nhiên, để ăn mày và thân phận quận chúa được tách biệt thì Triệu Mẫn ngồi với thế nghênh ngang hơn gấp bội.
Cũng không phải nàng thật lòng muốn thân cận với Nga Mi, chả qua vì đồ ăn bên này quá thơm, gia vị xào dưới lửa lớn tỏa mùi phưng phức, dụ dỗ cơn thèm thuồng của nàng mãnh liệt. Nhìn lại đám đại hán Mông Cổ nhà mình, suốt ngày chỉ biết lấy miếng phô mai cứng ngắc nhắm rượu, mất hết cả hứng. Lần này vì Nga Mi lao tâm khổ tứ, sang đây hưởng lộc cũng là hợp lẽ.
Phái Nga Mi thấy Triệu Mẫn thản nhiên chen vào mà không khỏi sững sờ, từng người một buông đũa, Tĩnh Huyền đương húp canh đã suýt nữa bỏng lưỡi. Ai ai cũng trố mắt nhìn nhau, rồi cuối cùng đổ dồn lên Chu Chỉ Nhược.
"Quận chúa nương nương thật là gần gũi nhân dân, cũng học đi ăn cơm mọi nhà" - Chu Chỉ Nhược lên tiếng với nét mặt vô cảm.
Nào dè Triệu Mẫn vênh vang đáp trả - "Cơm nhà khác không hợp khẩu vị, chỉ muốn ăn cơm Nga Mi nhà ngươi. Chu chưởng môn có cho hay không?".
"Gạo của Nga Mi bọn ta đúng là nấu mềm hơn✶ Trong tiếng Trung, từ 吃软饭 (ăn cơm mềm) có nghĩa bóng là chỉ đàn ông ăn bám phụ nữ hoặc lợi dụng phụ nữ để sống. Do đó Chu Chỉ Nhược là đang mỉa mai Triệu Mẫn đi xin ăn của Nga Mi là ăn bám Nga Mi, bị Nga Mi bao nuôi. " - Chu Chỉ Nhược quay sang chúng đệ tử đối diện - "Ăn tiếp đi, bất quá là thêm đôi đũa thôi, Nga Mi chúng ta đâu đến mức kẹt xỉ thế".
Món ngon
trước mắt, Triệu Mẫn chả buồn tranh cãi thêm nữa, mà rủa thầm thì có:
Cái này còn không kẹt xỉ? Cô ta không phát biểu kiểu đấy thì ta nếm thử
cho biết, còn nếu đã nói vậy thì càng phải một ngày ba bữa, ngày ngày
đều tới ké miếng cơm, ngày ngày đều diễn vở "tam khí Chu Lang✶
"Tam khí Chu Du" là một điển tích nổi tiếng trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, kể về việc Gia Cát Lượng ba lần chọc tức Chu Du (Chu Lang là tên gọi thân mật của Chu Du) khiến Chu Du uất ức hộc máu mà chết.
Ở đây Triệu Mẫn đang chơi chữ, dùng từ "Chu" (周) trong "Chu Du" để ám chỉ Chu Chỉ Nhược (周芷若) (cả hai đều họ Chu).
Ngoài ra, tác giả dùng "Chu Lang" chứ không dùng "Chu Du" là đang ẩn ý chữ "lang" trong "lang quân", "tình lang".
", sớm
muộn cũng có người thành con ma đoản mệnh.
"A! Có đậu phụ nữa nè!" - Triệu Mẫn nhòm vào nồi lớn, reo lên hào hứng.
"Dọc đường xin của dân, mùi rất hăng. Đồ dân dã, ngươi không chê là được" - Chu Chỉ Nhược nói.
"Ta thấy nấu lên rất thơm, đâu thua kém gì tửu lâu của Đại Đô".
Thế là chưa kịp cắn xuống mấy miếng, Triệu Mẫn bỗng thấy miệng tê rần,
lật đật buông bát đũa tìm nước uống. Uống xong, nàng lấy hơi oán trách -
"Cái gì đây! Các ngươi đổ thuốc tê✶
Nguyên văn là 麻沸汤, tương truyền là một loại thuốc gây mê, gây tê do danh y Hoa Đà thời Tam Quốc sáng chế ra để phẫu thuật cho bệnh nhân.
Do phái Nga Mi ở vùng Tứ Xuyên, nơi nổi tiếng với khẩu vị tê cay và sử dụng rất nhiều hoa tiêu, cho nên Triệu Mẫn đang ví cảm giác tê dại như thuốc gây tê.
vào đây à?".
Chu Chỉ Nhược ra vẻ ngây thơ - "Chẳng lẽ Đại Đô không ăn hoa tiêu sao?".
Phái Nga Mi trên dưới đều một bụng hả hê, thậm chí có kẻ cười khinh khích. Triệu Mẫn nổi thói ương gàn, gắp thêm mấy miếng, cuối cùng không chịu nổi, bưng bát bỏ đi. Cả Nga Mi cười vang rần.
"Khẩu vị dở hơi gì đây!" - Cục tức trong họng dội thẳng tắp vào thuộc hạ khi nàng trở về vị trí vốn là của mình - "Nồi lạnh lò nguội, chỉ có mấy thứ này thôi sao?".
"Lương khô chúng ta mang theo chỉ còn chừng này. Dọc đường thấy có trâu cày nhưng Quận chúa lại không cho cướp..." - Các đại hán trong quân đành bất lực đáp.
Triệu Mẫn xẵng giọng cắt ngang - "Còn muốn cướp? Không nhìn xem chung quanh là ai à?".
Đoạn, nàng tự mình châm chọc - "Thôi thôi, cứ coi ta thương dân như con vậy".
Sau bữa ăn no nê, không biết ai mò ra quả bóng khơi mào đầu tiên, chơi một chập hăng say đến nỗi người nhập cuộc càng nhiều. Một đám thi nhau giành bóng nên phô diễn hết cả thần thông, kết cục sân bóng biến thành đại hội luận võ giữa các môn phái lúc nào không hay. Chốc chốc có người vọt lên xà nhà, chốc chốc vờn quanh đốm lửa, những cái bóng đen rượt theo trái bóng si mê, còn có kẻ vây xem chửi đổng vì bị huých không thương tiếc. Náo nhiệt như hội.
Các sư thái Nga Mi dĩ nhiên không tiện chung vui, đệ tử trẻ tuổi thì thẹn thùng, thế là các nam đệ tử thay mặt môn phái nhập cuộc. Bọn hắn chơi không tốt lắm, so với nam đệ tử của phái khác càng giống như liễu yếu đào tơ lúc tranh phong, bởi khí chất nhuốm phần yểu điệu, mà lúc thua cuộc có thể tả thành "mặt hoa ũ rũ". Chu Chỉ Nhược bẽ bàng che mặt, hồi sau lại thấy như vầy không hợp phong thái của một chưởng môn cho lắm, vội vã buông tay, vờ điềm nhiên.
Triệu Mẫn đúng lúc đi tới, đặt một ván cờ vạch rõ lằn ranh Sở Hán✶ Nguyên văn là 楚河漢界 (Sở hà Hán giới). Xưa, nước Hán và Sở đánh nhau bất phân thắng bại, cuối cùng thương lượng lấy con sông làm ranh giới hai nước, từ đó mà có cụm "Sở hà Hán giới" (hà: sông; giới: ranh giới). Chính giữa bàn cờ tướng thường sẽ có chữ "Sở hà Hán giới" để vạch ranh giới giữa hai quân, chính là dựa trên chuyện này. xuống giữa hai người, rồi bày biện quân. Chả thèm hỏi han Chu Chỉ Nhược có muốn chơi cùng không, miệng chỉ dõng dạc - "Bảy ván thắng bốn, sao hả?".
"Chưởng môn bọn ta cần nghỉ ngơi sớm" - Tĩnh Huyền bên cạnh lên tiếng - "Đã là canh giờ nào rồi còn chơi với ngươi nhiều ván như vậy".
"Ý là ba ván thắng hai sao?" - Triệu Mẫn nhướng mày, cười - "Được đó, ba ván xong thì mấy người này cũng đá bóng xong, vừa khéo mọi người cùng nhau nghỉ ngơi".
Tĩnh Huyền theo bản năng phản đối, Triệu Mẫn thì uyển chuyển bẻ ý khiến Chu Chỉ Nhược hết đường từ chối.
Chu Chỉ Nhược cúi đầu cùng bày cờ - "Ngươi ra ngoài cũng phải mang theo thứ này sao?".
"Đều là bọn thuộc hạ chu đáo, biết ta sợ nhàm chán".
"Sao ngươi không tìm bọn chúng chơi cùng?".
"Bọn họ chả màng thắng thua, chỉ biết nhường ta, mất hết cả hứng" - Triệu Mẫn đáp - "Chu Chỉ Nhược ngươi thì khác, dù khắp thiên hạ nhường ta thì nửa bước ngươi cũng không chịu nhún nhường".
Chu Chỉ Nhược hừ mỉa một tiếng - "Được thôi! Vậy trước tiên giao kèo, thắng thì thế nào, thua thì thế nào?".
Triệu Mẫn cười đáp - "Cần như thế nữa sao? Giữa ta và ngươi, thắng thua đã là chuyện trọng đại rồi".
"Ngươi nói chuyện, lúc nào cũng có mấy phần ngụy biện".
"Chu chưởng môn chẳng phải chỉ thích duy nhất điểm này của ta sao?".
"Quận chúa quá khiêm tốn rồi. Điểm nào của ngươi, ta cũng không thích".
Bày xong quân cờ cuối cùng, Triệu Mẫn bốc ngay quân đỏ đi trước. Theo lẽ thường, người thách đấu nên cầm quân đen, nhưng đối diện là Chu Chỉ Nhược thì nhường nhịn chỉ tổ râu ria.
Quả nhiên hai người vừa nhập cuộc đã tàn sát túi bụi, quân cờ đập nhau đùng đùng, chẳng chốc trên bàn trống trơn hơn phân nửa. Triệu Mẫn nhịn không được, chỉ trích - "Chu Chỉ Nhược, ngươi như thế có thú vị gì không? Hấp tấp quá đi".
"Cho Triệu Mẫn ngươi có thời gian bày bố kỹ càng thì khác nào tự chuốc thất bại?".
"Có ai như ngươi đâu chứ! Đấu không nổi chứ gì!".
"Bởi vì phong cách không hợp mà bảo người ta đấu không nổi, đó mới là kẻ đấu không nổi".
Giữa bầu không khí sặc mùi "giết chóc", cả phái Nga Mi chung quanh đều không cho rằng chưởng môn nhà mình đang chơi đùa cùng yêu nữ triều đình, đây chính là cuộc tương tàn đẫm máu bằng phong cách tao nhã nhất từ trước tới giờ.
"Cách đánh kế tiếp đã tính xong chưa?" - Chu Chỉ Nhược đột nhiên lên tiếng.
"Trong vòng mười nước ta đã nghĩ kỹ rồi, nhưng đừng hòng ta nói cho ngươi. Ngươi chỉ cần chờ ta chiếu tướng thôi".
"Ta đang bàn chuyện đánh quân Khăn Xanh" - Chu Chỉ Nhược mất kiên nhẫn - "Đánh cờ có gì mà phải nghĩ nhiều".
"Bọn chúng biết chúng ta bên này, lấy lại huyện Quán chắc chắn là không thể, khả năng cao sẽ chạy đến Đại Ấp" - Triệu Mẫn nghiêm mặt nói - "Nếu không muốn chúng tới đó, vậy thì khiến cho nó mất đi giá trị để chúng chạy sang đó".
"Nhưng làm thế nào để chúng quay về hướng đông?".
"Nói khó thì khó, nói dễ cũng dễ. Ban đầu chúng chỉ quanh quẩn ở Kham, ta đoán là ý của Lưu Phúc Thông, bởi vì sợ chúng đụng độ với Minh Ngọc Trân, chỉ muốn chúng cướp của quan thổ ty✶ Chức danh của các thủ lĩnh hoặc tù trưởng người dân tộc thiểu số tại các vùng biên giới phía Tây Nam Trung Quốc (như Tứ Xuyên, Vân Nam), được triều đình phong kiến Trung Hoa sắc phong để cai quản vùng đất và người dân bản địa của họ. là được. Nhưng giờ ở Kham không còn lương thực hay nhân lực để bổ sung nữa, thời tiết lại lạnh, ngay cả vật tư dồi dào như ta đi theo chúng một đoạn cũng khổ sở không ít. Sau đó chúng cạn kiệt lương thực, quân Khăn Đỏ tất nhiên thành quân Khăn Xanh, hành quân cũng chuyển hướng về đồng bằng Thành Đô".
"Sợ là chúng ở bên này sẽ không rơi vào tình cảnh giống như ở Kham".
"Đây chính là chỗ khó. Đồng bằng trù phú, chúng cầu còn không được. Nhưng đối phó cũng rất đơn giản, quân Khăn Xanh muốn tới đâu, ta đốt thôn trấn ở đó, thu gom lương thực, cắt sạch mạ non, để cho nơi đó mất hết giá trị, ép chúng quay đầu".
"Triệu Mẫn!" - Chu Chỉ Nhược trừng trừng mặt nàng, đập mạnh bàn cờ - "Ngươi đừng có lải nhải với ta mưu kế của Mông Cổ nhà ngươi nữa!".
"Ai nói là người Mông Cổ mới dùng? Mà nói đi cũng phải nói lại, Chu chưởng môn nhà ngươi tuy không phải hạng tốt lành gì, nhưng đúng là không điên tới mức đó" - Triệu Mẫn vừa đáp vừa dùng quân xe ăn mất quân tốt của Chu Chỉ Nhược - "Không có người nào sinh ra đã tàn ác thế cả, nhưng chênh lệch quá lớn, nếu đánh trực diện để chặn đường, e rằng thành châu chấu đá xe".
"Giang hồ bọn ta hành sự sao mà giống đám quyền quý được" - Chu Chỉ Nhược nói.
"Chẳng lẽ Chu chưởng môn có biện pháp cao siêu gì rồi?".
"Ngươi vẫn luôn đứng ở góc độ của quý tộc ngạo mạn để suy xét, cũng chẳng cao siêu là bao. Chuyện này ta không nên hỏi ngươi mới phải. Các hiệp sĩ đều là người địa phương, là đồng hương với nhau, ta nghĩ muốn cắt đứt nguồn cung của quân Khăn Xanh, bọn họ có lẽ đã có cách" - Dứt lời, Chu Chỉ Nhược đổi quân xe của cả hai người.
Triệu Mẫn tức tối mắng - "Chu Chỉ Nhược, ngươi chừa lại một đống binh tôm tướng tép còn vui gì nữa hả?✶ Trong cờ tướng, quân xe là quân mạnh nhất, có tính cơ động nhất, do đó khi "Chu Chỉ Nhược đổi quân xe của cả hai người", tức hy sinh quân xe của mình để ăn quân xe của Triệu Mẫn, Triệu Mẫn mới thốt câu như vậy. ".
Đêm dần sâu, đám người chơi bóng tan cuộc, nhóm xem cờ cũng sụp mi mắt. Duy chỉ có Triệu Chu vì thắng thua mà ganh đua quyết liệt, từ ba ván biến thành bảy, rồi từ bảy biến thành vô số ván. Ngọn nến mà mọi người thắp cho cha con Lý Băng✶ Lý Băng là quan thú nhậm chức ở quận Thục (nay là Tứ Xuyên) thời Chiến Quốc. Ông cùng con trai (trong dân gian thường gọi là Nhị Lang Thần) là người đã có công xây dựng công trình thủy lợi Đô Giang Yển nổi tiếng, giúp trị thủy và tưới tiêu cho vùng Tứ Xuyên. Vì công lao này, người dân lập đền thờ họ, gọi là miếu Nhị Vương. lo việc trị thủy lúc vào miếu còn chưa cháy hết, bấy giờ đã thành ánh sáng duy nhất trong miếu soi lấy bàn cờ dưới bệ thờ suốt đêm dài. Nửa đêm, Triệu Mẫn khát nước, tiện tay cầm lấy quả cam trên bệ thờ, Chu Chỉ Nhược trừng mắt bất mãn. Song, khi đối phương bóc vỏ, chia làm hai nửa cho mỗi người, Chu Chỉ Nhược cũng không từ chối.
Kết quả... cả hai ngậm một hơi chua lè chua loét suốt đêm.
Sáng hôm sau, mọi người bỗng phát hiện Triệu Chu đều ngủ thiếp trên bàn cờ, mà bày ở trên đó là một ván dở dang, rối ren đến mức chẳng ai muốn phí tâm tư đi giải.
Bấy giờ, quân Khăn Xanh đúng như Triệu Mẫn tiên liệu, bỏ huyện Quán mà đánh Đại Ấp. Bằng đôi chân lão luyện, nhóm hiệp sĩ giang hồ vượt núi nhanh hơn người thường rất nhiều, nhờ đó dễ dàng vượt trước đầu địch. Cũng theo như lời Chu Chỉ Nhược nói, mỗi thôn trấn đều có thân thích của nhóm hiệp sĩ, chỉ cần nhờ người quen mặt đi khua chiêng gõ trống, loan tin "Thổ phỉ đến rồi!", "Thát Tử đến rồi!", dân chúng địa phương chắc chắn thu dọn gia sản, nhanh chóng đi theo các anh hùng hào kiệt. Triệu Mẫn lấy làm kinh ngạc, nàng chưa từng thấy đám thường dân phục tùng đến độ này. Trước mắt là lớp lớp bá tánh lưng cõng cụ già, tay dắt trẻ nhỏ, hối hả lùa đàn gia súc núp vào hang động, rãnh đất sâu, hầm trú ẩn mà chỉ dân địa phương mới biết. Quân Khăn Xanh nhiều lần bắt hụt. Con người, tiền bạc, lương thực, gia súc, mất tăm mất dạng. Cùng cực đến nỗi phải ra ruộng đào bới những mầm non chưa lớn để lót dạ.
Cùng nuốt khổ không thể tả còn có Triệu Mẫn, hết trèo đèo lội suối, tất tả lên đường lại từng giây từng phút canh chừng đám Mông Cổ nhà mình, tránh cho chúng lợi dụng khi giúp đỡ "đồng hương" bắt gà, vác heo, nhặt thóc, thậm chí bế trẻ con mà chạy đi ăn vụng, gây lộn xộn. Đó là ban ngày. Đêm đến, giữa hang động tối tăm không thấy người ngợm, vừa hứng gió lạnh, vừa hiếu kỳ nghe dân làng kể chuyện yêu ma quỷ quái, vừa chịu đựng đủ loại gà bay chó chạy chung quanh. Có hôm đã khuya, vài đạo sĩ gan dạ đánh chén say sưa cùng một gã thợ săn, khăng khăng nói gần đây có hổ và gấu, muốn ra ngoài săn vài con để mọi người cùng thưởng thức. Nào ngờ cả đêm đi không quay lại, hôm sau chỉ thấy mấy thi hài bị dã thú cắn xé không nguyên vẹn. Triệu Mẫn thấy mà rùng mình, mất ngủ mấy hôm, hãi cả nhai thịt. Mà Chu Chỉ Nhược suốt hai ngày ấy cũng ăn uống rất tệ, nhờ đó Triệu Mẫn mới được an ủi mấy phần.
Khi đoàn người băng qua nhiều nơi rồi đến địa phận An Nhân thì gặp một đại địa chủ là đệ tử ký danh của phái Thanh Thành. Vị này vốn sùng tín thần phật, chuyên làm việc thiện, có tiếng là "Lý Đại Thiện Nhân✶ Người tốt họ Lý. ". Ông vô cùng niềm nở chào đón các hiệp sĩ và dân chúng vào trú trong biệt phủ vững như thành đồng của mình.
Quân
Khăn Xanh nấn ná ba ngày quanh biệt phủ vẫn không tìm được đường phá
vào, nguyên do là nhóm gia đinh dùng súng
✶
Có lẽ là đang chỉ súng hỏa mai bằng đồng.
cản chúng tới gần. Bên
trong lại có ba ngày vui như trẩy hội, Lý Đại Thiện Nhân mổ heo, thịt dê
bày tiệc, nhiều hiệp sĩ xắn tay áo vào bếp hỗ trợ, hăng hái vô cùng.
Thế là trọn vẹn ba hôm không ngơi nghỉ, tiếng bài
✶
Nguyên văn là 长牌, là bộ bài 84 lá của Tứ Xuyên.
lách cách đánh
suốt sáng đêm, lớp này chán lại đến lớp khác, không biết đánh hay không
muốn đánh mà dưới tấm thịnh tình mời mọc vẫn khó lòng chối từ.
Hiệp sĩ ngày thường chỉ chuyên tâm luyện võ, nào thắng được đám nông phu và gia đinh quen sát phạt trên sới bạc, từng người một thua trắng tay. Phái Nga Mi cũng không ngoại lệ, tiểu đệ tử cháy túi thì đẩy sư phụ lên thay, các sư thái quyết chiến từ sáng đến tối cũng trắng bóc hai tay, rốt cục nửa đêm giục Chu Chỉ Nhược dậy đi gỡ gạc, nói là đừng đem Ỷ Thiên Kiếm ra cược thua là được. Chu Chỉ Nhược lim dim ra ngoài, đến sáng sớm mới bước xuống sòng, sắc mặt còn khó coi hơn Tĩnh Huyền thua sạch tiền tích góp mấy chục năm trời. Thấy thế, mọi người ùa ra hỏi.
Nàng tức tối nói - "Long Thiên Hưng gian lận bị bắt quả tang".
"Hả? Tên sư điệt này thất đức quá! Chơi bài với bách tính còn gian lận, thật là nhục nhã cho phái ta" - Các sư thái đồng thanh trách móc.
Chu Chỉ Nhược ngồi xuống, bưng mặt nói tiếp - "Sau đó hắn cũng khai ta ra".
Triệu Mẫn nhìn đám đại hiệp mặt nhăn mày nhó trên sòng bài, hả hê khôn tả. Nàng cất giọng ngoại địa nói mình không chơi được bài đất Thục, nhờ đó mà chả ai làm khó nàng.
Mặt khác, sau khi xem thấy màn lừa đảo của Chu Chỉ Nhược và Long Thiên Hưng, nàng cười ngặt nghẽo vì phái Nga Mi cả buổi sáng, còn tự khen mình cơ trí, không tham gia bài bạc. Song, khi Triệu Mẫn phe phẩy quạt dạo một vòng trở về, nụ cười tắt lịm. Lũ thuộc hạ của nàng, bao gồm Thần Tiễn Bát Hùng, cũng tụ tập cùng người ta lắc xí ngầu. Nhiều kẻ thua đến độ chỉ còn một đôi giày. Cuối cùng Triệu Mẫn phải bỏ tiền chuộc lại áo giáp cho chúng, rồi sau đùng đùng cầm lên phất trần đuổi theo chúng quất túi bụi, miệng dùng tiếng Mông Cổ oang oác - "Ta bảo các ngươi giả làm người tốt, không bảo các ngươi thay ta làm việc thiện!".
Về sau quân Khăn Xanh lại chuyển hướng đến Lâm Cùng, tình hình chẳng khác mấy, chả cướp được gì. Triệu Mẫn dự đoán kế tiếp bọn chúng sẽ chọn hướng đông, thế nhưng các đại hiệp biết thuật Thần Hành và Thuận Phong Nhĩ✶ Thuật Thần Hành: nom na là loại khinh công đi đêm, kể cả trên địa hình mấp mô; Thuận Phong Nhĩ: thuật nghe được những âm thanh truyền theo gió. dò la ra được chúng đang hành quân tới Danh Sơn.
"Xem ra chúng chịu thua, muốn quay về Kham rồi. Cũng coi như đạt được mục đích đánh đuổi chúng, chỉ là không biết ngày sau có trở lại hay không" - Triệu Mẫn nói.
Thực tình mà nói, Chu Chỉ Nhược quả chẳng đời nào chịu để yên cho quân Khăn Xanh. Bất chấp hậu quả ngày sau ra sao, nàng đã một lòng quyết tâm báo thù. Từ lúc đưa tiễn Tô Mộng Thanh, nàng từng liên tục thề thốt phải đích thân đâm chết Lý Hỉ Hỉ và Phó Hữu Đức. Lẽ đó, trên hội nghị tác chiến, nàng thuận theo ý Triệu Mẫn khuyên nhủ các phái, thế là các vị anh hùng đồng lòng tán thành một trận trực chiến sống mái. Theo bách tính đề nghị, điểm mai phục sẽ là Bách Trượng Tràng, lối vào hẹp, địa thế dễ thủ.
Nhóm người lần nữa băng rừng vượt núi, tất tả suốt đêm hòng vượt mặt quân Khăn Xanh, chuẩn bị Khẩu Đại Trận✶ Là vòng vây giống như cái túi. , lại thêm dọc đường chiêu mộ được kha khá, số lượng giữ cửa ải tăng vọt lên gấp bội. Theo Triệu Mẫn sắp xếp, những người mới gia nhập chỉ cần đứng trên sườn núi tạo tiếng vang khí thế, chưa kể còn bố trí khá nhiều người rơm.
Thế là quân Khăn Xanh vừa đến, tưởng rằng mình bị khắp núi bao vây, đâm ra khủng hoảng. Nhờ đó, bọn kỵ binh Mông Cổ xông trận đầu tiên đánh cho chúng tan tác. Chúng đỡ không bao lâu thì quay đầu tháo chạy.
Quân Khăn Xanh chẳng tài nào hiểu nổi, vì sao ở đồng bằng Thành Đô này lại có người tổ chức đối kháng với chúng? Lẽ nào sát nghiệp quá nặng, oán hận khắp lối, để ai ai cũng chung tay rửa hận rồi sao? Bọn chúng đâu ngờ từ đầu chí cuối chỉ có một nhóm người đi trước chúng một bước. Dù thế nào thì Tây Xuyên không ở được nữa, đường cũ lại bị chắn, vậy chỉ còn cách tiến về hướng đông. Bạch Bất Tín, Đại Đao Ngao, Lý Hỉ Hỉ đều đang nghĩ: Dù phía đông có đụng độ với Minh Ngọc Trân thì vẫn còn đường quy hàng, trước mắt là ăn no mặc ấm, hơn nữa phải cướp đủ tiền, để nửa đời này không bôn ba toi công.
Mắt thấy quân Khăn Xanh chuyển hướng về đông, nhóm hiệp sĩ bèn đổi sách lược, không vòng lên đón đầu nữa, mà đuổi theo sau. Quân Khăn Xanh đi đến đâu, vừa tản quân ra, chưa kịp làm ác đã lập tức bị đánh tan từng đợt. Bọn chúng buộc phải thay đổi phong cách, chỉ vơ vét kho của quan phủ rồi vội vã rời đi, không còn thời gian quấy nhiễu thường dân. Và khi quân Khăn Xanh ngang qua Mi Châu, chúng toan tính kéo vào Kim Đỉnh, nhân đó báo thù Nga Mi một phen. Kết quả vừa đến chân núi lại hay tin tượng Phật vàng đã nung, đành thất vọng bỏ đi.
Sau cùng, Minh Ngọc Trân gửi hịch văn thảo phạt đám phản loạn gieo ác khắp nơi này. Hơn nửa tháng trôi qua, hai bên cuối cùng phối hợp vây kín chúng ở huyện Vu. Nơi đây bốn mặt địa thế cao, chính giữa thấp, dễ công khó thủ, nhẽ ra có thể dốc toàn lực đánh hạ, nhưng Minh Ngọc Trân muốn thu phục mà không đổ máu, vì vậy vây mà không công.
Chu Chỉ Nhược tuy không hài lòng, nhưng Minh Ngọc Chân hứa hẹn sẽ giao nộp Lý Hỉ Hỉ, Phó Hữu Đức và những kẻ có liên quan cho phái Nga Mi xử trí nên nàng chẳng tiện phản đối thêm.
Triệu Mẫn vì bội phục tấm lòng nhân từ của Minh Ngọc Trân quá đỗi nên bày mưu cho hắn - "Bố trí binh lực không cần quá cân bằng, mặt đông bắc cần tăng cường thêm, đề phòng chúng phá đường chạy vào Thần Nông, như vậy càng khó bắt hơn. Mặt nam có Trường Giang làm ranh giới tự nhiên, nước xiết, chúng lại không có thuyền, chỉ cần Chính Khí Bang của bọn ta và đội thuyền nhóm phỉ hiệp canh giữ là đủ".
Minh Ngọc Trân thấy có lý bèn lập tức làm theo.
Sau cuộc họp bàn chiến
sự, Triệu Chu là người cuối cùng ra khỏi quân trướng. Tâm tình Triệu Mẫn
sáng sủa như nắng xuân, thậm chí lịch thiệp nâng tay, nhường Chu Chỉ
Nhược đi trước.
Chu Chỉ Nhược hờ hững nói - "Ngươi cũng tận tâm tận lực với Minh Ngọc Trân lắm".
Nghe xong, Triệu Mẫn khẽ nhướn mày, trêu - "Sao? Chu chưởng môn ghen à?".
"Ta ghen?" - Chu Chỉ Nhược cười khẩy - "Chỉ là thấy chuyện này đặt trên người Thiệu Mẫn quận chúa quá khó tin mà thôi".
"Họa lớn sắp tiêu trừ, lòng ta vui sướng, không muốn tranh cãi với ngươi" - Triệu Mẫn thấy nàng không đi, bèn tự tay vén rèm, thong dong ra trước.
Một đôi mắt sáng ngắm nhìn núi non xanh biếc nơi xa - "Quang cảnh Vu Sơn quả là ấn tượng".
"Ngươi xung phong đi thủ phía nam, không phải chỉ để nhìn hẻm núi tráng lệ thôi đó chứ?".
"Chút nhã hứng nho nhỏ cũng bị Chu tỷ tỷ nhìn thấu" - Triệu Mẫn vừa mừng vừa trách.
Thấy trời còn sớm, đúng dịp nhàn hạ, nàng bèn đề nghị với Chu Chỉ Nhược - "Nghe đồn mười hai ngọn núi ở Vu Sơn này đẹp như tranh vẽ, muôn hình vạn trạng, lúc ẩn lúc hiện, tựa như chốn bồng lai. Nay may mắn tới đây, không thưởng ngoạn một phen thì quả thật đáng tiếc".
"Ngươi muốn đi cứ đi, ta ngăn được ngươi sao?".
"Đi nha! Cùng đi!" - Triệu Mẫn bước lên, nở nụ cười tươi tắn - "Trời còn sớm, mây mưa Vu Sơn mà không đi trải nghiệm một lần thì phí".
Chu Chỉ Nhược được thôi thúc, lòng cũng tự nhủ: Trước mắt nhàn rỗi, ta dò xét địa hình trước cũng được.
Vì vậy nàng song song đi theo Triệu Mẫn, nhưng không quên nghiêm túc hai câu - "Ngươi biết rõ mây mưa Vu Sơn✶ Mây mưa Vu Sơn là ẩn dụ chỉ chuyện ân ái, xuất phát từ tích Sở Hoài Vương và thần nữ Vu Sơn. Vương trong lúc du ngoạn Cao Đường, vì mệt nên thiếp đi, mơ thấy một thần nữ nói hay tin vương đến nên nguyện trải chăn gối cho vương, thế là vương sủng hạnh thần nữ. Lúc bịn rịn chia tay, thần nữ nói nếu ngày sau vương muốn tìm mình thì đến phía nam Vu Sơn, còn nói mình thường làm mây buổi sáng, làm mưa buổi chiều, để vương chọn lúc thích hợp mà đến. Từ đó người ta dùng cụm "Vu Sơn vân vũ" (mây mưa ở Vu Sơn) để chỉ chuyện ân ái. có nghĩa gì, sao còn dùng bừa bãi?".
Triệu Mẫn ngơ ngác nhìn nàng - "Ta nói mây mưa dĩ nhiên là mây với mưa. Nói với kẻ khác có thể mang nghĩa khác. Còn giữa ta và ngươi chả lẽ còn nghĩa nào nữa sao?".
Chu Chỉ Nhược bỗng dưng cứng họng, mặt lầm lầm không nói tiếng nào.
Triệu Mẫn trưng trổ mi mày khích bác, ngâm:
"Thù mâu thúc tân,
Tam tinh tại thiên.
Kim tịch hà tịch?
Kiến thử lương nhân.
Tử hề, tử hề!
Như thử lương nhân hà?✶
Đây là bài "Thù mâu 1" trong Kinh Thi. Tạm dịch nghĩa:
Cột chặt bó củi,
Ba ngôi sao lấp lánh trên trời.
Đêm nay là đêm nào, mới gặp được lương nhân (lương nhân: chồng).
Chàng ơi! Chàng hỡi!
Chàng tốt như vậy, em phải làm sao?
Cả bài "Thù mâu" (còn bài 2 và 3 nữa) là lời trai gái mừng rỡ tâm sự với nhau vì được thành vợ chồng, bởi do nước loạn dân nghèo, cưới gả trễ mùa.
+ "Thù mâu" nghĩa là quấn quít, cho nên Thù mâu thúc tân (cột chặt bó củi) là lấy hình ảnh bó củi bị buộc chặt để thể hiện ý quấn quít, triền miên.
+ Tam tinh tại thiên (ba ngôi sao lấp lánh trên trời): có nhiều giải thích khác nhau về vị trí và tên của chòm sao này, nhưng tựu chung đều cho rằng đang diễn tả ý là ngày lành tháng tốt, thời điểm thích hợp để kết hôn. Từ đó cụm "tam tinh tại thiên" cũng dùng để ví von đêm tân hôn.
+ Ba câu cuối ý nói tại đêm một khắc ngàn vàng này, thấy được người trong lòng tốt và xinh đẹp như thế, phải làm sao thân mật, hưởng thụ niềm sung sướng của tân hôn.
"
"Lòng ta khoan khoái nên thuận miệng ngâm vài câu, Chu chưởng môn chắc hẳn không hiểu lầm chứ hả?".
Chu Chỉ Nhược nghe xong mà má nóng bừng bừng, tự trách mình sao lại phải cùng đường với ả Triệu Mẫn đáng ghét này.
Hai người vận khinh công bay nhảy giữa núi sông kì vĩ. Trước mắt là non cao hang thẳm, sừng sững những vách đá, nước trong thác hiểm, trúc xanh um tùm, lại đúng dịp mưa phùn, cảnh vật mờ ảo như cõi tiên.
"Hay là chúng ta đừng về?" - Đương lúc đặt chân lên Thần Nữ Phong. Triệu Mẫn say sưa ráng chiều rực rỡ chỗ chân trời, nghĩ lại đủ loại điển tích nơi đây, cảm xúc dạt dào, liền mở miệng đề nghị.
Chu Chỉ Nhược khẽ giật mình, lòng bỗng dưng căng thẳng. Nàng rủ mi nói - "Sao không về?".
"Cao Đường Phú viết: Thiếp ở tại phía nam núi Vu Sơn, đèo cao cách trở, sáng thì làm mây, chiều thì làm mưa, sáng sáng chiều chiều ở dưới Dương Đài" - Triệu Mẫn đáp - "Chúng ta nấp ở đây xem thử thần nữ trong mộng của Hoài Vương có tồn tại thật không?".
"Ngươi rõ ràng biết là giả. Ta không rảnh ở đây với ngươi" - Chu Chỉ Nhược nói.
Triệu Mẫn nhìn dung nhan nàng diễm lệ hơn tiên, không kìm nổi lời bông đùa - "Chu cô nương nếu đi rồi thì nơi này quả thực không có thần nữ thật rồi, chỉ còn lại một mớ đá đa tình, làm người ta thấy đời này sao nhạt nhẽo".
"Triệu Mẫn! Ngươi lại giở trò chọc ghẹo gì ta nữa!" - Chu Chỉ Nhược nhoáng cái hậm hực, đứng lặng một lúc rồi quay phắt đầu xuống núi.
"Ngươi đi nhanh vậy làm gì?" - Triệu Mẫn bất đắc dĩ cười, vội vàng đuổi theo.
Đêm đó, Triệu Mẫn lại tại phái Nga Mi đòi cơm. Sau khi quen với khẩu vị bên này, nàng thà hao chút công sức lựa hết hoa tiêu chứ không thèm trở về nhà mình nhai mấy món nguội lạnh nữa.
Từ hôm đấy trở đi, Triệu Chu mỗi người một ngả, không còn gặp mặt. Tuy nhiên, Chu Chỉ Nhược vẫn giữ tâm thái đề phòng Triệu Mẫn, bởi vậy sai người theo dõi ngoài quân trướng phía nam.
"Bọn Mông Cổ ngày ngủ, đêm tụ tập cùng đám phỉ hiệp cờ bạc, chè chén" - Trí Hằng hớn hở kể - "Yêu nữ triều đình kia còn ngày ngày mời đoàn kịch bóng tới diễn. Hôm trước là Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài, tối qua là Bạch Xà, mới nãy là Thôi Oanh Oanh...".
"Xem ra ngươi nghe ngóng cũng tỉ mỉ lắm" - Chu Chỉ Nhược ngắt ngang những chi tiết vô bổ.
Trí Hằng đỏ mặt, vội thưa - "Bóng in ở trên trướng, diễn vô cùng sống động, đệ tử kìm lòng không đặng mới nhìn lâu một tí, xin chưởng môn sư thúc đừng trách tội!".
Chu Chỉ Nhược khoát tay - "Lui đi, tiếp tục theo dõi, đừng để mình dính vào thói xa hoa của chúng".
"Đệ tử ghi nhớ!" - Trí Hằng nhanh chóng lui ra, thoạt trông là nôn nao xem tiếp tuồng Tây Sương Ký.
"Ả Triệu Mẫn này đi đâu cũng phô trương xa hoa, chả ra sao" - Chu Chỉ Nhược chằm chằm vào địa đồ, vẫn luôn cảm giác mình bỏ lỡ điều gì, nhưng càng cố nghĩ thì buồn, vui, đủ loại tâm tình lẫn lộn mỗi khi ở cùng Triệu Mẫn càng khuấy đảo như gió lốc khiến nàng phân tâm quá thể.
Cùng lúc đó, tại phía nam, Triệu Mẫn và các vị phỉ hiệp đã nâng cốc đến lượt thứ ba. Nàng lấy cớ tửu lượng kém cỏi để lảo đảo xuống bàn rượu, những người kia cũng không ngăn cản, quay đầu tiếp tục nốc cạn ly cùng Thần Tiễn Bát Hùng.
Sau đó, nàng lẻn vào phía sau màn, đầy tò mò quan sát các nghệ nhân điều khiển con rối, hỏi - "Đêm mai diễn gì?".
"Tần Hương Liên".
"Tuồng hay, tuồng hay, ta rất thích! Đến lúc đấy mọi người dù say khướt các ngươi cũng phải diễn tiếp, diễn suốt đêm".
"Việc này..." - Trưởng đoàn nom hơi khó xử.
Triệu Mẫn dúi vào tay gã một nắm bạc vụn, hỏi - "Ta bảo các ngươi đặc chế mấy con rối, đã làm xong chưa?".
"Đều ở trong chiếc rương phía sau".
Triệu Mẫn đi tới mở rương gỗ, sờ sờ ngắm ngắm một hồi mới hài lòng lên tiếng - "Tốt, cũng giống lắm".
Bấy giờ có một nam nhân ăn mặc như người trong đoàn kịch bỗng tới gần - "Chỉ dựa vào mấy chiếc thuyền con, ngươi khẳng định có thể chở ba vạn đại quân của ta sao?".
"Sáng mai sẽ có thuyền lương tới, mấy chiếc thuyền lớn kia dư sức chở một vạn năm nghìn người của ngươi" - Triệu Mẫn chậm rãi đóng rương, xoay người đáp - "Lý Hỉ Hỉ, ngươi đúng là quá nóng vội".
"Ta đương nhiên vội. Kẻ khác hàng ai ta cũng mặc, nhưng ta tuyệt đối không thể hàng Minh Ngọc Trân. Nga Mi đã từng giúp đỡ hắn, không truy sát ta mới là lạ!" - Lý Hỉ Hỉ đáp trả.
Hai ngày trước, hắn chỉ thông qua gã đưa tin để âm thầm liên lạc với Triệu Mẫn, đêm nay lại đích thân cải trang thành con hát, đủ thấy mọi sốt sắng.
"Lần trước ta liều lĩnh cứu ngươi khỏi tay của Chu chưởng môn phái Nga Mi, như thế vẫn chưa đủ để ngươi tin bản lĩnh và thành ý của ta sao?" - Triệu Mẫn cất tiếng - "Hay ngươi nghĩ chút trò mọn của Phó Hữu Đức có thể lừa được ta?".
"Sao? Khi đó là ngươi cố ý giúp ta?".
"Cũng không hẳn là giúp. Chả qua là ta đã đồng ý với Trần Hữu Lượng, dâng đội quân của các ngươi cho hắn, hỗ trợ hắn đánh Chu Nguyên Chương. Hơn nữa chỉ với một trăm người, chuyện làm được ta đều đã làm" - Đôi mày Triệu Mẫn nhíu lại, toát hết ba phần oai nghiêm - "Ta giúp các ngươi, cũng đẩy các ngươi vào đường cùng, vừa ban ân vừa thị uy, cảm giác thế nào? Có phục không?".
"Phục thì sao mà không phục thì đã sao? Hôm nay ngoại trừ hàng Trần Hữu Lượng, ta còn lựa chọn nào khác sao?".
"Sang bên kia tự ngẫm lại đi, chớ đắc tội với người không nên đắc tội nữa" - Triệu Mẫn nói bằng ngàn vạn suy tư. Trong mắt nàng, những người này chết cũng chưa hết tội. Nàng tận mắt chứng kiến nữ giới lâm nạn cũng trỗi lòng thương xót, nhưng chính nghĩa với nàng vẫn là thứ dư thừa, bằng không, sao có thể giữ vững thân phận Mông Cổ cao quý được đây?
Lý Hỉ Hỉ biện bạch - "Khi bọn ta bắc phạt, không người cứu giúp, đến bước đường cùng, quá phẫn uất mới làm chuyện xấu, vậy mà rơi vào thế liên hợp bao vây. Nếu ai ai cũng sớm quyết tâm chóng Nguyên như thế thì Hồ Lỗ sớm đã bị diệt, giang sơn nhà Hán sớm đã khôi phục rồi. Tất cả những chuyện này, quá bất công với bọn ta".
"Ngươi cũng không cần kể lể những thứ đấy trước mặt Hồ Lỗ ta đây. Thói đời là thế, ai chẳng có khổ tâm riêng?" - Triệu Mẫn nói.
Lý Hỉ Hỉ thở dài - "Giờ tý đêm mai bọn ta sẽ xông ra, hy vọng lúc đó Quận chúa thuận lợi chiếm được thuyền".
Triệu Mẫn nhìn về phía sau bức màn còn chè chén say sưa, cười chắn chắc - "Yên tâm đi, chuyện nhỏ này với ta chả là gì cả".
Hôm sau, thuyền lương quả nhiên đến đúng giờ. Chính Khí Bang vô cùng vồn vã hỗ trợ dỡ hàng. Các phái khác cùng với đội quân của Minh Ngọc Trân đều đến bến tàu để lĩnh lương thảo. Vật tư dồi dào, ai nấy mừng vui ra mặt, đoan chắc bao vây hơn nửa tháng cũng không thành vấn đề. Thuyền lương vốn định rời đi trong ngày nhưng Triệu Mẫn khuyên chúng ở lại uống vài chung rượu. Đám thủ lĩnh của bọn phỉ hiệp từng kết giao tình với Triệu Mẫn trên bàn rượu nên hiển nhiên sẽ không khước từ.
Đêm đấy, Triệu Mẫn lại giở trò cũ, dùng Thập Hương Nhuyễn Cân Tán - từng khiến võ lâm Trung Nguyên chao đảo - rắc vô thứ nước đầy men say. Thế là vở tuồng vẫn diễn, mà anh hùng hào kiệt cạn hết ba ly, lăn đùng ra đất.
"Người Mông Cổ bọn ta thường sẽ không làm hại khách khứa trên bàn nhậu đâu" - Triệu Mẫn hào phóng đặt gói thuốc giải lên bàn, rồi cùng thuộc hạ đi thẳng về đội thuyền bên bờ sông - "Nên rời khỏi đây thôi".
Cùng lúc đó, trong màn trướng phía tây, Trí Hằng đương báo cáo với Chu Chỉ Nhược theo lệ - "Đêm nay tất cả như thường, chúng đang diễn vở Tần Hương Liên".
Chu Chỉ Nhược liếc ngang - "Ngươi mỗi ngày tới báo cho ta tên vở tuồng đó sao?".
"Ngoại trừ tuồng hát thì đâu còn gì khác ạ?" - Tiểu đệ tử nom uất ức - "Có lẽ sắp tới đoạn Trần Thế Mỹ bị chém đầu...".
"Chỉ là cái bóng mà ngươi xem say sưa ngần ấy..." - Chu Chỉ Nhược hững hờ buông lời, rồi bỗng, nàng sáng tỏ vấn đề, đứng bật dậy - "Đúng rồi, là cái bóng!".
"Chưởng môn sư thúc, có chuyện gì sao?".
"Lần trước ả cũng dùng cái bóng qua mặt nhóm ám sát Nhữ Dương Vương, lần này lại cố tình mời gánh hát tới, e rằng muốn xài chiêu cũ!" - Chu Chỉ Nhược hỏi - "Đám phỉ hiệp kia vẫn còn uống rượu sao?".
"Đúng ạ, nhìn bóng người trong trướng quả thật khá đông".
Chu Chỉ Nhược trầm ngâm, sau đó phân phó - "Truyền lệnh cho tất cả tập hợp, chúng ta cùng nhau đi xem vở kịch này".
Rất nhanh sau đó, phái Nga Mi chạy tới doanh trại phía nam. Xa xa có thể chứng kiến những cái bóng đen chồng lên nhau, nhưng trừ chiếc bóng của vở tuồng đang diễn thì những thứ khác gần như bất động. Chu Chỉ Nhược thoạt nghĩ: Tiêu rồi!
Những người chung quanh vẫn còn chú ý vào vở tuồng đương tới đoạn chém đầu, tiếng hát du dương khiến ai nấy đều mê say, chưa phát hiện bất thường. Chu Chỉ Nhược xông lên chém toạc màn trướng. Bấy giờ, lồ lộ trước mắt là hình nhân bằng da lừa đen ngồi ngay ngắn trên ghế, mà người sống sờ sờ thì la liệt dưới đất. Tất cả đều tái mặt, vội nhanh chân thăm dò tình trạng của các phỉ hiệp.
Chu Chỉ Nhược cầm lên bọc thuốc trên bàn, ngửi thử. Cái mùi này quá quen thuộc với nàng, dù cho là thuốc giải hay độc dược tương ứng.
"Thập Hương Nhuyễn Cân Tán!" - Nàng nghiến răng nghiến lợi.
"Lại là thứ này! Yêu nữ kia hạ độc người ta để làm gì?" - Tĩnh Phong từng trúng loại độc kia nên cất giọng hỏi.
Bỗng, tiếng binh mã dội vang như sấm đang ầm ầm ập tới. Bối Cẩm Nghi vốn canh gác bên ngoài đã hớt hãi chạy vô, báo - "Chưởng môn, không hay rồi. Quân Khăn Xanh đột nhiên tấn công!".
"Chúng rõ ràng là thừa cơ cướp thuyền để tẩu thoát. Nhưng xuôi theo Trường Giang thì không phải là địa bàn của Trần Hữu Lượng sao?" - Tĩnh Huyền đầy nghi hoặc.
"Trần Hữu Lượng... Hai kẻ này cấu kết cũng chẳng có gì lạ. Vậy là đã sáng tỏ" - Chu Chỉ Nhược lầm bầm - "Triệu Mẫn và Trần Hữu Lượng không hổ là chủ tớ một lòng, dốc hết tâm tư tặng quân cho hắn".
"Chưởng môn, bây giờ chúng ta nên làm gì? Tìm Minh Ngọc Trân sao?".
"Có thể sai người báo với hắn một tiếng, nhưng đợi hắn từ mặt bắc tới e rằng đã muộn" - Ánh mắt Chu Chỉ Nhược u ám dần, sau đó hỏi - "Thứ kia, mọi người có mang theo không?".
Mấy vị sư thái nhấc nhẹ một bao hành lý trên vai, đồng loạt đáp - "Theo lời chưởng môn căn dặn, từ khi cùng quân Khăn Xanh giao chiến luôn mang theo bên mình".
"Tốt lắm, tất cả theo ta".
Triệu Mẫn lệnh cho quân Khăn Xanh xông lên mười mấy chiếc thuyền lớn nhỏ khác nhau. Nàng nghĩ phân tán lực lượng sẽ tốt hơn, dù tốn chút thời gian. Khi quân Minh Ngọc Trân tới, họ vẫn kịp thời lên thuyền xong xuôi và nhổ neo, chớp nhoáng đã bỏ xa phe truy đuổi.
Nàng nhìn đám địch chạy thông thốc trên bờ vẫn hoài phí công, thậm chí giương cung mà không sao bắn tới đội tàu. Mặt mũi nàng đắc ý, cười nhạo nói - "Để các ngươi phát hiện thì sao nào? Chả phải cả thiên quân vạn mã cũng trở thành khán giả của ta hết sao?".
Thuyền trôi được một lúc thì tới khúc sông có vách núi dôi ra xa nhất, vậy là Triệu Mẫn lại thấy ngọn Thần Nữ Phong khiến bao nhiêu tao nhân mặc khách say đắm. Lần này đổi góc độ khác quan sát thành ra vẻ đẹp toát lên một nét riêng biệt. Có điều, nàng thoáng ngó xa xa trên ngọn núi eo hẹp và dốc đứng có bóng hình thướt tha nơi đó, nhưng sương mù khuất đi tầm nhìn, khá tờ mờ.
Tới gần thêm chút nữa, Triệu Mẫn rốt cuộc nhận ra đó là Chu Chỉ Nhược. Thoáng cái rùng mình. Lẽ nào thần nữ trong truyền thuyết lại hóa hình theo ý niệm của tiếng lòng hay sao?
Kể thực, nàng có đôi ba khoảnh khắc suy nghĩ mình giúp Lý Hỉ Hỉ ve sầu thoát xác phải chăng quá có lỗi với Chu Chỉ Nhược? Nàng không trốn khỏi cảm giác tự thấy mình quá đáng mỗi khi nhớ tới nước mắt và oán hận của Chu Chỉ Nhược vào cái đêm xảy ra chuyện, hoặc nghĩ tới những lao tâm lao lực và bất chấp mọi giá của người kia trong những ngày qua. Nhưng sau khi tỉnh táo, Triệu Mẫn chỉ muốn tự tát mình hai bạt tay vì ý nghĩ thừa thãi vừa rồi.
Nàng thầm mắng: Vớ vẩn! Thù không đội trời chung thì lấy đâu ra sai với lỗi! Đoạn đường này ta giúp cô ta đủ nhiều. Nếu tính kỹ, dù ta có thả đám này đi thì vẫn là cô ta mắc nợ nhiều hơn. Huống hồ, xét về công, Chu Chỉ Nhược là phản tặc, về tư, là tình địch, chính miệng cô ta nói không thể giảng hòa, vậy mặc xác cô ta tức chết đi, đó mới là chuyện tốt một công đôi việc".
Lúc này, nàng chắc chắn bóng dáng trên núi kia chính là Chu Chỉ Nhược, mà không phải thần nữ sầu muộn nào cả. Chu Chỉ Nhược quan sát nàng bằng cặp mắt thù hằn và phẫn nộ, lại thấp thoáng niềm thất vọng khó tả.
Triệu Mẫn hướng lên đó vẫy tay, nở nụ cười đắc thắng.
Chu Chỉ Nhược quay mặt ra sau, rồi gật đầu ra hiệu. Lập tức, trên vách núi xuất hiện thêm vài bóng người. Tĩnh Huyền chỉ huy các đệ tử đời thứ tư một tay cầm tràng hạt, một tay giữ bộ lò xo nhắm về phía đội tàu.
Triệu Mẫn chợt thấy bất tường, lệnh cho binh lính giơ cao tấm thuẫn, những người khác thì bạt mạng mà chèo. Nàng biết Chu Chỉ Nhược chọn vị trí cực kỳ tốt, đội thuyền khó mà thoát khỏi tầm bắn của Tích Lịch Lôi Hỏa Đạn, muốn chạy khỏi kiếp nạn này đành phải dựa vào may mắn.
Và trong tích tắc, giữa trời nổ tiếng vang rền, vách núi bỗng bừng lên vô số vết "mưa sao" đỏ chót như Huỳnh Hoặc vỡ tung, rơi xuống trần. Chiếc thuyền nhỏ chếch ở phía trước hứng chịu đòn tấn công đầu tiên, nổ toạc ngay tức khắc, vô số mảnh gỗ vèo vèo đập vào tấm thuẫn che chắn trước Triệu Mẫn, lực mạnh đến nỗi có thể cảm được bằng âm thanh dữ dội. Không khí lan nhanh mùi khét lẹt.
"Cái người này quyết lấy mạng ta đó!" - Lý Hỉ Hỉ - kẻ chung thuyền - thấy cảnh tượng kinh hoàng ấy liền vội trốn bên thân Triệu Mẫn, tìm che chở.
"Chớ sợ, tiếp tục chèo!" - Triệu Mẫn hét lớn để chỉ thị tứ phương - "Cô ta chưa chắc đã bắn trúng được chúng ta!".
Lại một trận đùng đùng phát nổ, hỏa dược rực cháy, kéo ra những vệt dài chói lóa xé toạc màn đêm đặng lao xuống, dày đặc như rừng, hoặc như pháo hoa, vừa mới chạm nước đã oanh tạc thành sóng đập vào con thuyền lắc lư dữ dội. Thêm vài chiếc thuyền trúng đạn, va thẳng vào trên thiết thuẫn và công phá triệt để. Tuy thuyền được bảo vệ tạm thời nhưng người thịt nát xương tan đã vô số kể.
"Các vị sư thái, trời cao có đức hiếu sinh, mong các vị hãy bao dung độ lượng" - Triệu Mẫn ngước lên trời hô - "Quân Khăn Xanh tuy đáng ghét nhưng các vị đừng diệt tận gốc như thế, kẻo phạm phải sát nghiệp nặng nề".
Mãi không có người phản hồi, nàng liền dứt khoát mắng - "Chu Chỉ Nhược! Ngươi lại xài thứ âm hiểm này! Ngươi dạy hư môn hạ, thương thiên hại lý✶ Làm việc không có nhân tính. , tàn bạo bất nhân! Ngươi còn xứng là danh môn chính phái gì nữa hả!".
[1] Làm việc không có nhân tính.
Đáp lại nàng chỉ có đợt mưa đạn thứ ba giáng xuống, thuyền Triệu Mẫn bị bắn trúng. Chỗ đuôi thuyền có tiếng binh sĩ thảm thiết vang trời, lửa cao ngùn ngụt.
Triệu Mẫn chỉ cắn răng, hét - "Mặc kệ đám cháy, tiếp tục chèo!".
Con thuyền lớn phía sau của Bạch Bất Tín chẳng may mắn như thế, thân lốm đốm những lửa, vì vậy cả tướng lẫn lính đều kinh hồn thất đảm, nhảy ùm vô nước.
Song, trớ trêu thay cho Nga Mi, giữa lúc đang tiếp tục lắp ám khí thì vài giọt mưa đổ xuống, rơi vào bộ lò xo. Rồi mưa ào ào dữ dội, phút chốc như thác đổ. Đợt bắn thứ tư dồn dập là thế vẫn bị tịt ngòi đến hơn phân nửa, va vào thân thuyền chẳng khác nào là những viên bi thép bình thường.
"Chưởng môn..." - Tĩnh Huyền nhìn về phía Chu Chỉ Nhược, chỉ thấy sắc mặt nọ lạnh tanh, đanh như tượng, khiến cho mấy lời muốn hỏi nàng nên dừng hay tiếp cũng không dám thốt ra miệng. Tích Lịch Lôi Hỏa Đạn dĩ nhiên lợi hại, duy chỉ có bộ phận phóng nó lại kị nước, nếu ở cự li gần sẽ không ngại nước mưa, bởi có thể vận Cửu Dương Công châm ngòi bên trong, rồi dùng lực ngón tay bắn ra, nhưng lần này khoảng cách xa vô cùng.
Chu Chỉ Nhược nâng tay, ra hiệu ngừng lại, nói - "Về hết đi".
Sau khi người tản cả, Chu Chỉ Nhược vẫn một mình đứng lặng trong mưa, mặc cho những giọt nước đầm đìa trên mặt. Mãi đến lúc đoàn thuyền khuất hẳn, nàng mới thất vọng thở dài, ủ dột rời đi.
Cùng lúc, Triệu Mẫn phả tiếng thở phào, tim chưa hết bàng hoàng - "Tích Lịch Lôi Hỏa Đạn này ghê gớm thật, khó trách nhân sĩ võ lâm hùa nhau công kích nó. Bọn họ dừng tay chỉ vì cơn mưa đột ngột này thôi. May mà Vu Sơn thường xuyên đổ mưa...".
"Quận chúa, người có bị thương không?" - Các hộ vệ Mông Cổ chung quanh vội tới hỏi han.
"Không sao, bổn quận chúa ở hiền gặp lành, có bị thả trôi trên biển cũng không chết được" - Triệu Mẫn cười xòa, hỏi - "Thiệt hại bao nhiêu người?".
"Chìm năm con thuyền, những chiếc còn lại tuy không chìm nhưng cũng có người nổ chết, thiệt hại ít nhất hai, ba nghìn người".
"Cũng may, cũng may, có thể chấp nhận được" - Triệu Mẫn nói.
Bấy giờ, chảy trong huyết quản nàng chỉ thuần túy là dòng dõi Mông Cổ quyền quý, có chết nhiều hơn nữa thì với nàng bất quá là con số. Huống hồ, trời cao thương xót, đổi cho nàng binh lực đông đảo, kết quả này đã khả quan rồi.
Nàng lại ngóng nhìn đỉnh Thần Nữ Phong đang dần xa tít tắp, lòng thoáng trĩu thêm một nỗi sầu ly biệt, cuối cùng lắc đầu cười mai mỉa - "Ta lại không phải tao nhân mặc khách, đa tình làm gì chứ!".
💬EDITOR
① Vu Sơn dạ vũ: nghĩa là mưa đêm ở Vu Sơn, chính là đang chỉ khung cảnh mưa đêm khi Triệu Mẫn rời đi.
Truyền thuyết về thần nữ Vu Sơn được cài cắm vào fic vì có điểm tương đồng. Vương và thần nữ sau khi vui vẻ bên nhau thì dù tiếc nuối vẫn đến lúc ly biệt. Và từ khi vương tỉnh lại, vương đã không còn gặp lại thần nữ lần nào nữa, cảnh đẹp đó chỉ còn lại trong giấc mộng. Về Mẫn Nhược cũng vậy, trong mắt quận chúa, khoảng thời gian bên chưởng môn có thể gọi là vui vẻ, nhưng cũng giống như một giấc mộng, rời khỏi Vu Sơn có thể cả đời không còn cơ hội gặp mặt nữa (bởi vì Nga Mi ở phía nam, mà đội quân của Lý Sát Hãn lại chú trọng bình định phương bắc), cho nên cảnh mưa đêm ở Vu Sơn cũng để tỏ ý ngậm ngùi tiếc nuối do biệt ly, là cảm xúc của quận chúa ở cuối chương.
② Tiếng Trung có câu "Kỳ phùng tri kỷ thiên cục thiểu (棋逢知己千局少)", ý nói gặp được tri kỷ thì nghìn ván cờ cũng là ít. Cho nên Triệu Chu có thể chơi cờ với nhau suốt đêm mà không chán chính là ngụ ý cho thấy hai người là tri kỷ của nhau, nếu có bên nhau thì chắc chắn thú vị, không nhàm chán.
③ Từ "chua (酸)" trong tiếng Trung ngày nay còn có hàm nghĩa khác là ghen ghét, đố kỵ, ganh tị, cho nên ở đoạn đánh cờ, tác giả dùng tình huống ăn trúng trái cam chua để miêu tả tình cảnh đánh cờ của cả đêm đó, cả hai ganh nhau quyết liệt, ai cũng ôm một bụng tức.